BẾ TINH, DƯỠNG KHÍ, TỒN THẦN

THANH TÂM, QUẢ DỤC

THỦ CHÂN, LUYỆN HÌNH

Showing posts with label Danh Y Việt Nam Ngày Nay. Show all posts
Showing posts with label Danh Y Việt Nam Ngày Nay. Show all posts

Cụ Lang chữa Ung thư - Phần 2: Cụ Lang hiền lành và bình dị

Thực ra tôi hiện đang là bệnh nhân điều trị Ung thư bằng thuốc của cụ Lượng, tiện thấy có bài viết về cụ, nên đưa vào Website để bạn đọc tham khảo thêm phương pháp điều trị Ung thư.

Tôi cứ nghĩ, giống như các ông lang khác, nhất định ông lang này sẽ bận bộ quần áo tươm tất màu nâu, râu tóc bạc trắng. Nhưng ông lang Lượng mà chúng tôi gặp lại bận chiếc quần bộ đội cũ màu xanh, chiếc áo sơ mi trắng giản dị. Đấy là nói tránh đi bằng hai chữ giản dị, chứ nếu nói thẳng ra, thì tuềnh toàng quá.
Tôi đánh bạo hỏi tuổi, ông lang Lượng cười khà khà: "Còn trẻ lắm. Mới có hơn 80 thôi. 80 đâu phải là già" -  Thực ra tới năm nay 2013 cụ đã 84 tuổi rồi, nhưng nhìn vẫn mạnh khỏe, minh mẫn và rất hóm hỉnh.

Bên chén trà thơm ngát, trong cái vừa hửng trong xanh của bầu trời sau một trận bão lớn, ông lang Lượng giãi bày với chúng tôi con đường làm thuốc của ông và gia đình.

Dòng họ nhà ông, cả mấy đời làm thuốc. Nhưng đến đời bố ông, lại không làm, chỉ có bà bác làm. "Ngày trước, có xơ gan cổ trướng là ghê gớm lắm rồi, bệnh này bà bác tôi xử lí ngon", ông Lượng nói.

"Tôi thì đi làm cán bộ thuỷ sản. Bà bác cũng truyền dạy cho nghề thuốc của tổ tiên. Sau làm nghề thuốc Đông y ở phố Mẹt, huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn. Lúc đó thì chữa bằng thuốc Bắc và chưa biết chữa bệnh ung thư.

Sau đó nghỉ, gặp được ông bố của một người bạn, là giáo sư người Mỹ gốc Hoa, tên là Tô Quốc Lực. Ông này cho một quyển sách dạy cách chữa các bệnh ung thư bằng Đông y. Từ đấy bắt đầu chữa các bệnh về ung thư.

Ông lang Lượng kể, bệnh nhân nặng nhất là bệnh nhân ung thư phổi chạy hạch lên cổ, chạy mọc u lên não, trong nhà bán hết không còn gì. Vào chữa hoàn toàn miễn phí cho đến khi khỏi hẳn. Từ bấy đến nay Tết nào cũng đến biếu gà qué, cười ha hả bảo vẫn chưa chết, lại còn mang cả quạt điện, xe đạp đến biếu.

"Tôi cho bệnh nhân này uống con giun đất (địa long) dài như con lươn, mổ bỏ ruột, tán thành bột. Đây là loại thuốc cực kỳ quý, cực tốt" - ông Lượng nói - "tế bào máu đã hoại tử, thì sẽ cho loại này. Loại này diệt virus siêu vi trùng rất nhanh.

Nhưng đây cũng không phải là vị chính trong bài thuốc chữa ung thư của tôi.

Một nguyên lý chữa ung thư của tôi là bỏ đói để chữa. Bỏ không cho ăn nhiều chất đạm. Chứ cho ăn nhiều vào khó chữa lắm".

Bồ công anh, bạch hoa xà cũng là một trong những vị trong bài thuốc chữa ung thư của ông lang Lượng. Vẫn theo lương y này, với cây huyết dụ, sao chúng thành than thì mới cầm được máu. Sao vàng thì chỉ bổ máu.

Ông Lượng đưa cho chúng tôi một tờ giấy phô tô một bài báo, trong đó cũng đề cập đến vấn đề chữa ung thư vú bằng cây bạch hoa xà và nói: "Tuy tôi dùng bạch hoa xà như là một vị thuốc bổ trợ trong việc điều trị ung thư, nhưng tôi thấy báo chí với truyền hình quảng cáo cái loại cây này ghê quá.

Tôi dùng nó 20 năm, chưa dám gọi nó là thần dược. Người ta nói vống lên, rõ hay, nhưng không đúng. Nói thế này, rất dễ gây hoang mang cho người bệnh. Với tôi loại cây này chỉ được dùng bổ trợ trong việc điều trị ung thư".

Còn chữa bệnh bằng cây thuốc thì phải hiểu rõ về cây thuốc dựa trên 4 nguyên tắc: Tinh vị (đắng ngọt hay chua chát), Tính năng (nóng hay lạnh), tác dụng chữa cái gì, và liều lượng (một ngày uống bao nhiêu gam?).

Tôi hỏi khó chữa nhất là loại ung thư nào? Ông Lượng bảo: Khó nhất là chữa ung thư gan, sau đó là đến dạ dày. Đây là hai loại khó chữa, mà chết nhanh.

Những loại ung thư khác thì dễ chữa hơn như ung thư phổi, ung thư vòm họng, ung thư dạ con trực tràng, đại tràng. Những loại này phải điều trị ít nhất 3 tháng trở ra mới bắt đầu có kết quả, và ít nhất phải khoảng hơn 5 - 6 tháng thì mới có thể khỏi được.

Sau khi khỏi, nên uống thêm thuốc một thời gian nữa, vì trong tế bào máu vẫn còn tồn tại những tế bào cục như hạt ngô, hạt đỗ. Tế bào to hết nhưng có khi tế bào nhỏ vẫn còn lẩn khuất có khi vẫn tái phát.

"Miễn là đừng động dao kéo, đã động dao kéo, tỷ lệ thành công khi dùng thuốc của tôi rất thấp. Có những khối u khám ngoài thấy 8 - 10cm, không chữa được nữa, thì tôi từ chối thẳng. Chỉ cần khám bằng tay là biết kích thước khối u, không cần máy móc gì", ông Lượng tự tin nói.

Những bệnh nhân ung thư của ông lang Lượng thì đại đa số là đi viện rồi thấy tình trạng bệnh ngày càng trầm trọn, không còn cách nào khác mới quay về tìm ông, mang cả phim về cho ông xem. Thuốc chữa cũng rất rẻ, chỉ có thuốc uống mỗi tháng khoảng 400.000 - 500.000 đồng (nay là 600.000 đồng) là xong. Chưa có ai đến 1 triệu.

Ông Lượng tâm sự: "Chữa khỏi bệnh ung thư mà tiền thuốc không bằng đi chụp một cái phim cắt lớp. Ai nghèo quá thì miễn cho luôn. Có lúc còn phải cho xe ôm mang thuốc cho bệnh nhân không lấy tiền. Vì sợ người ta bỏ thuốc, chết mất, cái này phải rất kiên trì".

Hàng xóm nhà ông Lượng bảo, Tết đến nhà ông ấy đông nhất, vợ chồng con cái người bệnh ở khắp nơi đổ về, gồng gánh gà qué về quang quác. Có người bệnh ở Thái Nguyên mang cả xe máy về biếu mà thấy ông ấy không dám nhận.

Tôi hỏi về chuyện này, ông lang Lượng bảo: Không dám nhận, vì sợ mang tiếng, thầy thuốc đâu được nhận quà to thế đâu.

Ông cũng cho biết: Trong tất cả các loại ung thư, ung thư vú, ung thư vòm họng là dễ chữa nhất.

Theo ông Lượng, có những bệnh nhân vị nặng, trên 1 cái u to, dưới chân và xung quanh toàn là tế bào máu to như hạt ngô. Không chữa được, nó vỡ ra, nó đùn lên như cái hoa lơ toàn là máu sần sùi. Có những trường hợp phải cho nằm tại nhà, chính tay ông Lượng thay băng.

"Thay băng không đúng cách sẽ phụt hết máu như cắt tiết gà ngay. Mà càng tiêm vào thì càng ra máu khoẻ. Nên phải biết cách", con dâu ông Lượng bảo, ông không bao giờ cho người nhà thay băng cho người bệnh khi ông đi vắng...

Chúng tôi giở quyển sổ ghi danh những bệnh nhân đã đến chữa ung thư bằng thuốc đông y của ông lang Lượng. Trong sổ ghi rất chi tiết, địa chỉ, số nhà, số điện thoại, hiện trạng bệnh, có nhiều bệnh nhân còn có hai chữ ghi bằng mực đỏ: Đã khỏi.

Lấy một số số điện thoại trong cuốn sổ đó, chúng tôi gọi cho bệnh nhân của ông lang Lượng, thì đều nhận được câu trả lời: Nhà cháu khỏi bệnh rồi ạ. Tôi không còn bị ung thư nữa...

“Con tôi đi làm nhà nước hết. Chúng nó biết uống rượu. Nhỡ mình truyền nghề cho con trai, mà chúng nó lấy nhiều tiền của người bệnh thì không được. Hiện giờ tôi vẫn chưa truyền bài thuốc chữa ung thư được cho ai”, ông Lượng nói.

GS.TS Lê Thế Trung (nguyên giám đốc Bệnh viện 103, chủ tịch Hội ung thư Hà Nội) nói:

Không phải ung thư nào cũng chữa nổi. Phải là loại nào, ở giai đoạn nào. Đây là vấn đề khoa học, không thể nói miệng với nhau mà phải có kiểm nghiệm khoa học. Muốn kiểm nghiệm phải có bệnh nhân được Tây y chẩn đoán ung thư. Sau đó cho dùng thuốc để kiểm nghiệm.

Nếu ung thư khỏi thì phải 5 năm sau mới công nhận. Không thể vội vàng nói hết, nói khỏi là khỏi ngay được. Ung thư phải rất cẩn thận, chữa từ lúc mới mắc mới có hi vọng. Sợ nhất là đã di căn.

Trường hợp ông lang ở Hải Dương này, bản thân tôi cũng đã về tận nhà ông này, nhưng cũng chưa có thể kết luận được điều gì vì chưa có kiểm nghiệm khoa học. Theo tôi, trong điều trị ung thư, nên kết hợp Đông - Tây y, không nên tách rời Đông y hay Tây y ra.


Việt Nga
Bee.net


Lời Bàn: Văn Minh khoa học vẫn cần kết hợp Đông Phương học đó là nền văn Minh cổ xưa liên quan đến Tâm y Đức của phương pháp, trong đó không thể không nói đến sự huyền vi của Lý Học.
"Cũng có một số người là giáo sư, về xin tôi công thức bài thuốc. Tôi bảo tôi sẵn sàng ghi cho họ ngay, chi tiết từng bài chữa từng loại. Nhưng cứ cho tôi xin một cái văn bản, không đến lúc các vị ấy nghiên cứu thành công, tôi lại mất bản quyền" - Ông lang Lượng tâm sự.


Ông Nguyễn Xuân Hướng (chủ tịch Hội đông y Việt Nam): Nếu chữa được nhám, tức chữa được ung thư

Đông y trên thế giới chưa có nước nào chữa được. Gần đây, Trung Quốc có công bố đang nghiên cứu một số phương pháp dùng thảo mộc và động vật để điều trị ung thư. Ở Việt Nam, những người làm đông y có tiếng và có học vấn thì cũng chưa ai nói mình chữa khỏi được ung thư.

Ung thư trong đông y là mụn nhọt. Còn K ung thư gọi là nhám. Người nào chữa được bệnh nhám thì đích thực là chữa được khỏi bệnh ung thư. Nhưng đến nay, thì chưa có ai chữa được.


(Bài viết này của Nick Ngoisaobiec trang Web Thegioivohinh)


Chủ nhật vừa rồi, Nsb đến cụ Lượng để cắt thuốc cho mẹ của mình.

Đi từ Hà Nội lúc 5h30 sáng, 8h sáng chúng tôi đã có mặt ở nhà cụ, một miền quê cách Hà nội khoảng 60 km. Buổi sớm mùa thu mờ sương. Trên ban thờ nhà cụ thắp hương nhiều quà bánh của bệnh nhân ...mùi hương khói thơm phảng phất.

Vì gia đình Nsb , anh chị làm dược sĩ chuyên về các biệt dược về ung thư.


Có mấy bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối , hết phương cách, chờ chết. Thương cảm, gia đình Nsb giới thiệu cho bệnh nhân ở phố Hàng bông và vài bệnh nhân nữa đến địa chỉ trên( Đọc ở trên báo ), vì ...còn nước còn tát. Kì lạ vô cùng tận là bệnh nhân đến cụ Lượng cắt thuốc và đã khỏi. Không thể tin được...


Thật kì diệu vô cùng....

Nên thương mẹ mình bị bệnh loãng xương, nên chủ nhật vừa rồi, Nsb và con trai đến xin cụ cắt thuốc cho bà.


Trông cụ Lượng thật hiền hậu, đôi mắt cụ già 80 cười lấp lánh, ánh lên lên nét hiền hậu. Trông cụ như Bồ tát hoá thân, hay Tiên ông ấy.


Cụ nói cụ chưa truyền bí quyết chữa bệnh cho con nào, vì con cụ chưa có đứa nào đủ tiêu chuẩn để cụ truyền nghề, vì cụ nói : chúng nó bảo tôi chữa được ung thư thì phải lấy thật nhiều tiền, nhưng tôi không thể thế được.

Thật kì diệu quá, không thể tưởng tượng được....

Thư ngỏ của Bác sĩ Tiến Sĩ Hoàng Xuân Ba - Giám đốc Trung Tâm Y Khoa Quốc Tế Việt Xuân

BS.TS Hoàng Xuân Ba

 Chào các bác và các anh chị

Hôm nay tôi viết bức thư này, mong các bác và các anh chị đọc và chuyển đến cho các đồng nghiệp (những người đang cùng chúng ta theo đuổi phương pháp chữa bệnh ung thư rất mới mẻ này) để mọi người đồng lòng và làm việc dễ hơn với bệnh nhân. Như vậy sẽ tránh được sự không ưng thuận và thiếu cầu thị đối với công việc mà chúng ta đang làm để giành lại sự sống cho những bệnh nhân ung thư đã tìm đến chúng ta với mong muốn được chữa bệnh theo phương pháp điều trị mới này.

Phần lớn các bệnh nhân đến với chúng ta đều là những bệnh nhân đã đến giai đoạn cuối của bệnh ung thư, diễn biến bệnh diễn ra cực kì nhanh chóng, các triệu chứng biểu hiện rõ rệt, họ đặc biệt bị hành hạ bởi những cơn đau và niềm tin với quá trình điều trị của họ cũng đã giảm nhiều sau khi thử hóa trị liệu và xạ trị liệu. Vì vậy, việc giao tiếp với bệnh nhân và giải thích cho bệnh nhân về đường lối điều trị của chúng ta, tại sao chúng ta làm như thế và kết quả mong đợi của chúng ta là tối quan trọng, giúp họ duy trì niềm tin và tăng khả năng hợp tác giữa người bệnh và bác sĩ. Chúng ta điều trị ung thư theo một đường lối mới không giống như phần lớn các phương pháp đang được áp dụng trên toàn thế giới. Chúng ta sử dụng những dược liệu từ thiên nhiên dể thay đổi cơ thể người bệnh, làm cho cơ thể tự biến đổi và chống lại bệnh tật và làm giảm đau, giảm các triệu chứng do bệnh gây ra, đem lại chất lượng cuộc sống tốt hơn cho bệnh nhân.

Trên thực tế, từ các kết quả điều trị ở Mỹ và Việt Nam, tôi cũng như các đồng nghiệp là các bác sĩ Mỹ đã có thể tự hào mà khẳng định rằng: nếu được sự hợp tác của bệnh nhân, chúng ta sẽ làm được ít nhất là hơn 3 lần những gì mà Y học hiện đại Mỹ có thể làm được cho bệnh nhân ung thư. Điều này có thể được ví dụ như sau.

Nếu bệnh nhân có tiên lượng sống được 2 tháng, mình sẽ làm cho họ sống được ít nhất là 6 tháng. Nếu họ có tiên lượng sống được 1 năm, mình sẽ làm  cho họ sống được 3 năm. Nếu họ đau ở mức độ 3, mình sẽ làm cho họ chỉ đau ở mức độ 1. Nếu họ đau ở mức độ 1 hoặc 2, thì mình có thể làm cho họ hoàn toàn không đau. Điều này rất quan trọng, vì có tới 28% bệnh nhân ung thư đã chết trong đau đớn. Hiện nay ở Mỹ, nhiều người sợ bị bệnh ung thư hơn các bệnh tim mạch, chỉ vì họ đã được chứng kiến bệnh nhân ung thư bị cơn đau hành hạ nhiều ngày trước khi chết.

Tôi nhấn mạnh vấn đề 2 tháng, bởi vì trong rất nhiều trường hợp bệnh nhân sẽ đến với chúng ta khi tiên lượng sống của họ dưới 2 tháng. Chúng ta sẽ cần sự may mắn lớn để điều trị cho họ. Vì để có thể làm thay đổi được một cơ thể đã suy kiệt sau hóa trị liệu hoặc xạ trị liệu v..v.., thay đổi được chức năng tế bào, để giúp cho họ giành lại cơ hội sống, chúng ta cần một thời gian trung bình là 90 ngày. Trong khi, nếu bệnh nhân chỉ còn có thể sống được mấy ngày hoặc mấy tuần mới được đưa đến chúng ta với mong muốn được cứu chữa thì khó có thể làm được điều gì đó cho họ. Nếu muốn giúp họ, mình phải mất ăn mất ngủ thường trực bên họ để phục hồi từng chức năng sống. Mình chỉ có thể làm như vậy cho một vài trường hợp cá biệt, chứ không thể đủ sức để làm cho nhiều người. 

Ở Mỹ, nếu tiên lượng sống không đạt được 6 tháng, các bác sĩ họ từ chối điều trị và cả để thử lâm sàng họ cũng loại bỏ. Tôi phải nhấn mạnh điều này để chúng ta cùng giải thích cho bệnh nhân, nếu không sẽ có một số người vì không hiểu rõ được thực tế đó mà trách móc hoặc vu khống chúng ta. Tôi ví dụ có một bệnh nhân ở Thái Bình bị ung thư vú đã di căn khắp nơi, thủng cả lồng ngực và cân nặng chỉ còn 28 kg. Người nhà ra lấy thuốc do tôi kê đơn, giá thuốc chỉ khoảng 800 nghìn đồng một tháng. Vì tôi thấy chẳng còn hy vọng gì, nên chỉ cho thuốc bột do tôi tự điều chế để đỡ tốn kém cho gia đình. Bệnh nhân này đã sống được hơn 6 tháng. Nhưng sau đó gia đình có phàn nàn với người khác là chữa tốn mấy trăm nghìn một tháng nhưng vẫn chết.

Ngay cả những bệnh nhân được mình điều trị cho rất tốt rồi, như một bệnh nhân ung thư gan giai đoạn 4 ở Hà Nội. Từ chỗ có 3 khối u, to nhất là 9-11 cm, bị tiểu đường nặng và suy gan, chỉ sau 3 tháng điều trị, bệnh nhân đã hết các khối u và đã đi làm được 2 tháng. Nhưng bệnh nhân đó chỉ uống thuốc điều trị đúng 3 tháng và tự quyết định không uống tiếp, mặc dầu được bác sĩ chỉ định liều thấp, ngày 1 lần. Bệnh nhân đó bảo rằng: "Tôi đã khỏi bệnh, nên không cần uống thêm gì nữa". Những trường hợp như thế này rất khó có thể sống lâu được mà không bị tái phát. 
 
Có những người còn tùy tiện hơn. Họ bị ung thư gan nặng, đến chỗ Trung tâm ở Thái Hà lấy thuốc điều trị. Họ uống được gần 2 tháng thấy người khỏe trở lại và hết vàng da. . . Họ bỏ thuốc và đi làm, uống rượu như bình thường. 8 tháng sau họ bị tái phát và suy gan, khi đó họ lại chạy đến mình xin điều trị . . . Những trường hợp như thế này sẽ tương đối phổ biến ở Việt Nam ta. Họ được thoát khỏi tử thần ung thư, nhưng ngay sau đó  lại bắt đầu không nghe mình, bỏ thuốc sau 3-4 tháng và tiếp tục ăn uống và sinh hoạt không phù hợp để bệnh tái phát . . . nhiều người còn thấy khỏe lên, nên lại quay về truyền hóa chất (ít nhất chúng tôi đã gặp phải hàng chục trường hợp như vậy ở Trung tâm điều trị Đặng Tiến Đông). Sau đó họ quay trở lại với Trung tâm trong tình trạng sức khỏe rất tồi. Khi đó, chúng tôi cũng chỉ có thể  làm cho họ giảm bớt đau đớn và kéo dài sự sống cho họ, chứ không thể nào chữa khỏi bệnh.

Nhiều người Việt Nam có tâm lý mong muốn chữa khỏi hẳn một căn bệnh nào đó, để rồi sau đó có thể sinh hoạt và lao động như bình thường và chẳng phải làm gì để phòng bệnh và chăm sóc sức khỏe cho bản thân. Bởi vậy, đây là vấn đề rất nan giải cho những bác sĩ điều trị ung thư. Ngay cả một số người có học vấn, họ đưa bố mẹ đã ngoài 80 tuổi bị ung thư giai đoạn cuối đến với tình trạnh sức khỏe rất tồi và triệu chứng nặng nề, nhưng họ gần như là yêu cầu chúng ta phải chữa khỏi cho nhanh trong vòng 1-2 tuần và mong muốn bệnh nhân phải sống được 5-10 năm. Đối với những trường hợp này, chúng ta sẽ không bao giờ thỏa mãn được nguyện vọng của họ, mặc dầu chúng ta có thể làm được những việc rất tốt cho chất lượng cuộc sống cũng như thời gian sống của bệnh nhân. Đó thực sự là một nghịch lý và là sự vô lý. Họ có thể chịu đau đớn do điều trị bằng hóa chất, bằng phóng xạ trong nhiều tháng ròng, nhưng khi áp dụng phương pháp của chúng ta được 2-3 ngày mà không thấy triệu chứng có phần thuyên giảm, đã cảm thấy muốn bỏ cuộc. Điều này ít xảy ra, nhưng có thể thông cảm được vì những bệnh nhân đó đã quá kiệt quệ và đau đớn vì bệnh và vì các phương pháp điều trị trước đó gây ra, nên sức chịu đựng của họ chỉ còn lại rất ít.

Đặc biệt, bệnh nhân bị gia đình dấu bệnh còn tai hại hơn. Họ cứ nghĩ, là họ bị bệnh gì đó đơn giản. Để chữa, thì phải uống thuốc, nhưng họ cứ than phiền là nhiều v..v.. hoặc nghĩ rằng họ chỉ cần cắt cho khối u họ nhìn thấy là khỏi bệnh. Việc dấu bệnh như thế này làm chúng ta điều trị sẽ khó hơn nhiều. Trong nhiều trường hợp, khi bệnh nhân biết là mình bị bệnh ung thư sắp chết, thì họ lại quay ra hợp tác và chịu uống thuốc nên đã có kết quả tốt hơn nhiều so với khi họ tưởng mình chỉ bị viêm phổi, viêm ruột v..v..

Tóm lại, chúng ta cần chỉ ra 2 mục đích đề đạt được cho bệnh nhân và gia đình, đồng nghiệp cùng hiểu:

1/ Với các bệnh nhân đã rất nặng, tiên lượng sống tính bằng tháng, đặc biệt những người đã quá yếu vì tuổi già hoặc đã dùng các phương pháp điều trị khác, chúng ta sẽ giúp họ giảm đau it nhất là 2/3 và sống lâu hơn khả năng của họ. Điều quan trọng là chất lượng cuộc sống của họ sẽ được cải thiện.

2/ Với các bệnh nhân còn chưa quá muộn, đặc biệt là những người biết chịu phối hợp với chúng ta, đồng thời tuân thủ phương pháp điều trị cũng như chế độ dinh dưỡng, thì chúng ta luôn luôn có thể giúp cho họ có chất lượng cuộc sống tương đối bình thường và sống lâu hơn ít nhất là 3 lần so với tiềm năng của họ với căn bệnh mà họ đang mang trong người. Và sẽ có không ít các trường hợp coi như là khỏi bệnh, bởi vì họ sống với tuổi thọ gần như bình thường.

Kết quả theo dõi  bệnh nhân bị ung thư phổi các giai đoạn khác nhau trong thời gian 9 năm liền của các bác sĩ Mỹ, trong đó có 13 bệnh nhân đã ở vào giai đoạn 4 cho thấy, được điều trị theo phương pháp mà chúng ta đang theo đuổi, thì đã có 64% bệnh nhân sống được trên 5 năm. Trong khi đó, theo thống kê của Viện ung thư quốc gia Mỹ, tỷ lệ sống trên 5 năm của bệnh nhân ung thư phổi khi phát hiện ở giai đoạn 1 và 2 được điều trị theo phương pháp phẫu thuật, hóa trị và xạ trị ở nước Mỹ chỉ là khoảng 13%.

Chúng ta đã và sẽ làm ngày càng tốt hơn việc điều trị ung thư theo phương pháp mà chúng ta đang theo đuổi. Phương pháp chữa bệnh này chẳng những ít tốn kém do điều trị bằng thực phẩm chức năng là chính, không độc hại, đặc biệt là không làm bệnh nhân đau đớn trong quá trình điều trị, mà còn thu được kết quả như tôi đã khẳng định rằng, phương pháp điều trị ung thư mới này sẽ đạt được hiệu quả cao hơn gấp khoảng 3 lần về mỗi chỉ số với nhiều bệnh nhân ung thư so với số liệu mà Viện ung thư quốc gia Mỹ công bố.

Tôi rất hy vọng là chúng ta sẽ cùng đồng lòng, cộng tác và sáng tạo để ngày càng có nhiều người được  giúp đỡ hơn khi họ bị căn bệnh rất ác nghiệt. Phương pháp điều trị của chúng ta nhất định sẽ giúp cho nhiều bệnh nhân ung thư có thể giành lại sự sống, duy trì được sức khỏe và tham gia lao động trong xã hội một cách yên bình.

Chúc các bác và các anh chị vui khỏe và sự nghiệp của chúng ta thành công.

Bác sỹ Tiến Sỹ Hoàng Xuân Ba - được các BS ở Mỹ công nhận là BS có trình độ "cao nhất" về ung thư, miễn dịch, dị ứng

Ts. Bs. Hoàng Xuân Ba là Bác sỹ chuyên khoa nhi, huyết học và ung thư, Tiến sỹ miễn dịch học. Tiến sỹ đã nhiều năm học tập, nghiên cứu và làm việc tại nước ngoài (Nga, Mỹ, Anh), hiện nay vẫn đang làm việc tại Mỹ.

Tốt nghiệp bằng đỏ tại học viện nhi khoa thành phố Leningrad (nay gọi là St. Peterburg), và nhận học vị tiến sĩ tại Nga.

Được cấp 2 bằng sáng chế về chuẩn đoán bệnh tự miễn và 2 bằng cải tiến kỹ thuật về miễn dịch và dị ứng tại Nga. Được cấp 2 bằng sáng chế về y và dược quốc tế, 2 bằng sáng chế về bệnh tự miễn và ung thư tại Mỹ . Được nhận học bổng của quỹ nghiên cứu dị ứng Pharmacia, Thuỵ điển.

Ông là người sáng lập trung tâm điều trị kết hợp bệnh nan y Get Well Natural, Hoa kỳ. Hiện tại, ông phụ trách nghiên cứu miễn dịch của nhóm nghiên cứu về dị ứng tại Alameda-California Hoa kỳ.


Là cộng tác viên của trường đại học tổng hợp Royal Holloway tại London , Anh quốc, đồng thời là cộng tác viên của ba nhóm nghiên cứu về ung thư tại Boston College, đại học New York và khoa nghiên cứu về thần kinh học trong bệnh ung thư tại Imperial College, London. 

Ngoài ra còn có nhiều công trình đã được đăng tải trên các tạp trí y khoa quốc tế.



Trích giới thiệu của TS. Stephen Levine, giáo sư di truyền học phân tử và viện trưởng viện nghiên cứu dị ứng, California, USA về phương pháp điều trị ung thư của BS Hoàng Xuân Ba tại hội nghị thế giới lần thứ 4 về Y học Dinh dưỡng tại San Francisco.

BS.TS Hoàng Xuân Ba đã được đào tạo tại St.Petersburg với chuyên khoa ung thư, miễn dịch lâm sàng và nhi khoa. Ông là một trong những bác sỹ ở trình độ cao nhất mà tôi được biết,  đặc biệt những đột phá về điều trị của ông trong những năm gần đây ở Mỹ đã trở thành huyền thoại.

BS. Ba đã chữa thành công ung thư phổi, gan, vú và tiền liệt tuyến với kết quả vượt xa những gì được báo cáo trong các tài liệu y khoa. Tôi đã trực tiếp gặp và nói chuyện với một số bệnh nhân để tự khẳng định về kết quả này. Một số bệnh nhân là bạn, cộng tác viên, và người thân trong gia đình tôi. Trong những trường hợp này, tôi đã chứng kiến sự hồi phục của bệnh nhân bị ung thư thận tiền phát , ung thư phổi đã di căn, ung thư tiền liệt tuyến giai đoạn cuối và ung thư vú với di căn vào xương mà các bác sỹ đã khuyên bệnh nhân chỉ dùng thuốc giảm đau cho những ngày cuối cùng.

BS.Ba đã cho tôi biết là ông ta có thể giúp bạn rất thân của tôi bị ung thư thận. Điều này rất không bình thường vì ung thư thận thường được điều trị với hiệu quả rất thấp bằng phẫu thuật và hoá trị liệu, nhưng chỉ trong vòng 45 ngày bạn tôi đã không còn dấu vết của khối u ở thận sau khi làm lại PET scan và cả kiểm chứng chỉ số thực nghiệm về lượng kháng nguyên của carcinoma thận. 

Một đồng nghiệp của tôi là tiến sỹ về hoá học có người thân bị ung thư phổi đã di căn, chỉ trong vòng 6 tuần đã có được sức khoẻ và thể trạng gần như bình thường và chỉ còn lại một dấu vết nhỏ về khối u trên phim X-quang.

Tỷ lệ thành công của phương pháp chữa bệnh của BS.Ba rất cao. Rõ ràng là ông ta đã tìm thấy những nguyên lý đúng đắn về căn bệnh nan y này và giúp chúng ta có hiểu biết đúng hơn và điều trị nó hiệu quả hơn. Những số liệu và lâm sàng, cận lâm sàng của bệnh nhân sẽ được cung cấp.

Một điều rõ ràng từ kết quả lâm sàng của phương pháp điều trị kể trên là nó có tác dụng chống ung thư mạnh mà không kèm theo một tác dụng độc hại nào. Phương pháp này còn có tác dụng nâng cao thể trạng của bệnh nhân và giảm đau tốt mà không cần đến morphine và các thuốc chống đau khác. Cách chữa bệnh này không làm tổn hại các cơ quan trong cơ thể một chút nào, không gây lệ thuộc và không đắt tiền.

Stephen A. Levine PhD

President, Allergy Research Group

Điều trị Ung thư "tốt như ở Mỹ"

Dường như những gia đình có tiền không may bị mắc bệnh ung thư đều tìm ra nước ngoài, gần thì Singapore, xa thì nào Pháp, Anh, Mỹ để mong có được chất lượng chữa trị tốt hơn, nhưng hiệu quả điều trị không phải lúc nào cũng được như mong đợi. Gần đây, bệnh nhân ung thư không cần phải đi đâu xa, phương pháp chữa bệnh của Tiến sĩ, bác sĩ (TS.BS) Hoàng Xuân Ba áp dụng tại Việt Nam đã mang lại những hiệu quả đáng mừng và hy vọng mới.


Bừng lên hy vọng

Đang là một cậu bé 3 tuổi khỏe mạnh, đáng yêu, chẳng may Trần Đỗ Bảo Khánh  (A10, tổ 4, cụm 1, Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội) bị căn bệnh u não quái ác. Sau một tuần được chuyên gia Pháp phẫu thuật, khối u tái phát trở lại khiến em bị liệt một nửa người. Anh Thế Anh, bố của bé Bảo Khánh cho biết: “Thấy tình trạng của con ngày một xấu, tôi tìm cách chữa trị mọi nơi, song tất cả các bác sĩ đầu ngành tại 103, 108, Việt Đức… đều nói không làm gì được nữa, thậm chí hồ sơ bệnh án của cháu được gửi sang cả Đức, Mỹ, Singapore… nhưng đều không có một hướng cụ thể. Giáo sư Bệnh viện Việt –Pháp nói cháu khó qua được 2 tuần”.

Cả nhà đang trong tình trạng bế tắc, may mắn qua một người quen giới thiệu về TS.BS Hoàng Xuân Ba. Anh Thế Anh đã tìm hiểu về phương pháp chữa trị của BS Ba và quyết định cho cháu theo vì cũng không còn cách gì khả quan hơn. Lần đầu tiên khi Bs Phạm Đình Tuần (ở Trung tâm Y tế Lao Động 178 Thái Hà, cộng sự của BS Ba) đến nhà khám cho con anh, cháu đã liệt nửa người trái, mắt trái không nhìn được, cháu đau đầu, nôn rất nhiều. Vậy mà từ khi điều trị theo phương pháp của BS Ba, chỉ sau 2 tháng sức khỏe cháu tiến bộ rõ rệt, chỉ số xét nghiệm máu ổn định, cháu đã có đủ sức khỏe để phẫu thuật thêm 2 lần nữa. Đã 3 năm nay, cháu vẫn khỏe mạnh, khối u không tái phát. Hiện nay cháu 7 tuổi đã đi học, trí tuệ phát triển tốt, chỉ còn yếu nhẹ bàn tay trái.

Tại Trung tâm Y tế Lao Động, khi phương pháp mới điều trị ung thư được đưa vào áp dụng thường chỉ có 5 – 6 bệnh nhân tới điều trị nội trú nhưng đến nay rất đông. Điều đặc biệt là mỗi năm có hàng chục bệnh nhân bị ung thư từ các nước Nga, Mỹ, Anh, Hàn Quốc… theo TS.BS Ba về Việt Nam điều trị. Có nhiều trường hợp mắc ung thư sức yếu không thể phẫu thuật hoặc không theo hết liệu trình hóa-xạ trị sau khi điều trị theo phương pháp của TS.BS Ba đã có sức khỏe ổn định như: Chị Hoàng Thị Kim Hà, 48 tuổi, cán bộ Thương vụ cảng Nội địa (Công ty Cổ phần phát triển Hàng Hải) bị khối u buồng trứng phẫu thuật 2 lần, sau truyền hóa chất bị di căn xương đã điều trị theo nhóm của BS Ba, đến nay đã 3 năm kết quả rất tốt; Ông Hà Mạnh Phong, 76 tuổi (64/13A Nguyễn Lương Bằng Hà Nội) bị ung thư phổi giai đoạn 3 không thể phẫu thuật, truyền hóa chất 2 đợt u phát triển thêm, vậy mà sau hơn 4 tháng điều trị theo nhóm BS Ba khối u phổi  đã bị vôi hóa và không tái phát…

Chia sẻ kinh nghiệm điều trị, BS Tuần (Email: tuanbacsy@yahoo.com - 04.3.5380560 - 0986234555 (sau 17h00)), cộng sự của BS Ba cho biết: “Cách điều trị ở đây dùng thảo dược kết hợp với dinh dưỡng hợp lý để giúp cơ thể tự điều chỉnh lại, chống lại sự kích thích màng tế bào và điều hòa chuyển hóa năng lượng. 

Các chế phẩm này không trực tiếp tiêu diệt khối u mà giúp màng tế bào ổn định, không bị kích thích cũng như điều hòa hoạt động chuyển hóa và tổng hợp năng lượng của tế bào, đào thải gốc ô-xi hóa tự do, ngăn chặn quá trình dị sản của các tế bào, nhờ đó bệnh nhân có thể sống lâu hơn với chất lượng cuộc sống tốt hơn… 

Thực tế, nhiều bệnh nhân sau khi được điều trị, kết quả chiếu chụp và xét nghiệm cho thấy khối u bị tiêu mất hoàn toàn hoặc bị vôi hóa, sẹo hóa”.

Người mở lối…

Những năm gần đây, nhiều bệnh nhân Việt Nam giàu có đã chi những khoản tiền lớn để được chẩn đoán, điều trị và theo dõi bệnh ung thư tại nước ngoài. Người nhiều tiền thì sang Mỹ, Anh; ít tiền hơn thì chọn lựa Singapore & Trung Quốc điều trị, còn giới trung lưu tìm bệnh viện liên doanh trong nước, mặc dù chất lượng dịch vụ khám chữa bệnh, cơ sở vật chất và tinh thần phục vụ của họ vượt trội nhưng hiệu quả điều trị ung thư không như mong đợi. Đa số những người bệnh thường chú ý đến chữa bệnh bằng thuốc, và bồi dưỡng, chứ ít để ý đến chế độ ăn uống như thế nào mới là phù hợp với các bệnh nhân ung thư.

TS Stephen Levine- Giáo sư di truyền học phân tử, Viện trưởng Viện Nghiên cứu di ứng California đã đánh giá rất cao công trình khoa học của TS.BS Hoàng Xuân Ba trong Hội nghị thế giới lần thứ tư về Y học dinh dưỡng, ông phát biểu: “BS Ba đã chữa thành công ung thư phổi, gan, vú và tiền liệt tuyến với kết quả vượt xa những gì được báo cáo trong các tài liệu y khoa. Tôi đã trực tiếp gặp và nói chuyện với một số bệnh nhân để tự khẳng định về kết quả này… Tỷ lệ thành công của phương pháp chữa bệnh rất cao. Rõ ràng, ông Ba đã tìm thấy những nguyên lý đúng đắn về căn bệnh nan y này, giúp chúng ta có hiểu biết đúng hơn và điều trị nó hiệu quả hơn”.

Theo TS.BS Hoàng Xuân Ba, nếu chúng ta chỉ phát hiện ra khối u và tìm cách đánh phá nó mà không chú ý đến con người, cuộc sống và môi trường đã tạo nên các khối u này thì chúng ta rất khó thành công trong việc điều trị và phòng tái phát cho phần lớn bệnh nhân. Hơn thế nữa, chất lượng cuộc sống và những tổn thất kinh tế cho người bệnh cũng cần được đặt ra để các bác sỹ cân nhắc trước khi chỉ định thêm một thuốc hoặc thủ thuật điều trị. 

BS Ba cho hay: “Nếu các bệnh nhân còn chưa quá muộn và tuân thủ nghiêm túc theo phác đồ điều trị thì chúng tôi sẽ làm được ít nhất hơn 3 lần những gì mà y học hiện đại có thể làm được cho bệnh nhân ung thư để kéo dài tuổi thọ, giảm đau đớn; không ít các trường hợp coi như khỏi bệnh. Nguyên tắc của tôi là tránh xa cách tàn sát, tiêu diệt tế bào ung thư như đang làm hiện nay… Chúng tôi ứng dụng một cơ chế đặc biệt, đánh vào cơ chế thần kinh và giúp ổn định màng tế bào”.

Mặc dù mới ra đời nhưng Khoa Ung bướu, Bệnh viện 19-8 cũng đã tạo được niềm tin ở người bệnh từ việc điều trị theo phương pháp của TS Hoàng Xuân Ba, có sự kết hợp với y học hiện đại. Vì thế, nhiều bệnh nhân tưởng không qua khỏi như Giáo sư Vũ M. (công tác tại Bệnh viện Việt Đức), bị ung thư dạ dày, nay đã khỏe mạnh; anh Phạm Văn X. bị ung thư tiền liệt tuyến với di căn vào hạch, ổ bụng và gan khi chụp cắt lớp lại  không còn khối u và tăng 14kg… TS.BS Trần Quốc Hùng- Trưởng khoa U bướu, Bệnh viện 19-8 (Bộ Công an) cho biết: “Các nghiên cứu khoa học của TS Ba cùng thực tế đã được minh chứng những năm qua đã góp phần tạo ra cơ hội mới cho bệnh nhân ung thư; đồng thời, có ý nghĩa quan trọng để các thầy thuốc ở các cơ sở điều trị bệnh nhân ung thư, trong đó có Bệnh viện 19-8, nâng cao chất lượng khám và điều trị”.

Chứng kiến cảnh người bệnh quằn quại trong đau đớn, TS.BS Hoàng Xuân Ba luôn trăn trở để việc điều trị ung thư đến được với nhiều người, nhất là đối với những người nghèo ở Việt Nam. Ông đã khước từ lời mời đề nghị cộng tác của nước ngoài vì mục tiêu lợi nhuận với mong muốn nhân rộng phương pháp chữa bệnh của mình với giá  thành rẻ nhất và cách làm đơn giản nhất. /.

Nguồn: Theo hanoingaynay.vn

"Thần Y" chữa bệnh Ung thư máu - Bệnh nhân trở về "từ cõi chết" (Phần 2)

Cháu Đức Hải và bố trò chuyện với tác giả
Thông tin của một số trong 26 bệnh nhân được nghiên cứu trong Đề Tài “Nghiên cứu khả năng chữa bệnh bạch cầu cấp bằng thuốc nam của lương y Nam Hải”  trong bài viết Phần 1 đã đề cập tới.


Những người trở về từ cái chết

Bố Đức Hải nhớ lại giai đoạn "kinh hoàng" đó: Đầu năm 1997, khi cháu mới 8 tuổi và đang học lớp 3, sau khi đi đá bóng về, cháu nằm thừ ra kêu đau hai bắp chân. Mấy ngày sau cơn đau chạy dọc sống lưng, rồi chuyển lên ngực nên phải nhập viện. Sau khi xét nghiệm, bác sĩ thông báo một tin khủng khiếp rằng, Hải bị máu trắng, cùng lắm chỉ sống được một tháng nữa. 

Hải nằm viện suốt 3 tháng liền, truyền đủ các loại hóa chất. Người cháu xanh xao, chỉ còn "da bọc bộ xương", tóc rụng còn vài sợi lơ thơ. Nhìn cảnh em giãy giụa quằn quại vì bác sĩ chọc kim vào sống lưng rút tủy mà người mẹ ngất lên ngất xuống. Trong nhà có thứ gì đều đã bán sạch để mua thuốc đắt tiền, truyền máu... mong kéo dài sự sống cho cháu dù chỉ một ngày, nhưng đều vô vọng. Thế nhưng chính giữa cái lúc bi quan nhất thì có người mách ông lang Nam Hải có phương thuốc "chữa bệnh máu trắng". 



Có bệnh thì vái tứ phương nên cho dù không tin lắm, nhưng bố Hải vẫn bế "gần như cái xác không hồn" tìm đến nhà thầy. Sau một tháng uống thuốc, em trở nên hồng hào, tăng cân nhanh chóng. Căn bệnh quái ác hủy diệt cơ thể từng ngày dường như đã biến mất. Từ bấy đến nay, đã hơn 15 năm trôi qua, em vẫn sống khỏe mạnh, vẫn học tập, đá bóng như các bạn cùng trang lứa. Để chống lại căn bệnh, vài ngày em lại phải uống hết một thang thuốc. Số tiền mua thuốc mỗi năm gần 2 triệu đồng chẳng thấm tháp vào đâu so với 50 triệu đồng viện phí trong một tháng hồi năm 1997. Cứ tình trạng sức khỏe tiến triển như thế này, căn bệnh máu trắng sẽ chẳng còn lo lắng nhiều đối với gia đình Đức Hải nữa, vậy mà đã từng có thời kỳ gia đình đã tưởng rằng sẽ mất cháu vĩnh viễn . Theo thông tin cuối cùng tôi được biết cháu Hải mới lập gia đình năm 2011.
 
Lần tìm mãi mới thấy căn nhà nhỏ của anh Nguyễn Mai Hùng ở số 149, ngõ 218, phố Chợ Khâm Thiên. Vợ chồng anh Hùng từng suy sụp vì cậu con trai đang thông minh, khỏe mạnh lại đột ngột mắc căn bệnh mà cả thế giới phải "khiếp sợ": ung thư máu. Hồi đầu năm 2002, khắp người cậu con trai Nguyễn Việt Anh đột nhiên nổi lên những dị tật li ti, rồi đau ê ẩm khắp người. Đi khám ở Bệnh viện Bạch Mai, bác sĩ bảo bị ung thư máu, nếu chữa trị sẽ rất tốn kém mà chỉ một phần nghìn tia hy vọng. Cuộc sống của Việt Anh chỉ còn đếm từng ngày. Chứng kiến cảnh những đứa trẻ nằm ở giường bên lần lượt ra đi mà vợ chồng anh Hùng đau đớn khôn tả. 

Không chịu khuất phục, anh Hùng đi bộ nhiều ngày lần vào tận vùng rừng núi biên giới Kỳ Sơn, Tương Dương, Nghệ An, giáp biên giới Lào để tìm các bài thuốc của dân tộc Mông, nhưng cũng chẳng ăn thua. Giữa lúc đó thì có người mách về “thần y” chữa ung thư máu. Dù chỉ nghe bập bõm thông tin, không để tuột mất "cơ hội mong manh" anh Hùng cũng bế đứa con xanh xám, gầy guộc đến tận nhà ông Nam Hải thử "vận may" lần cuối xem sao. Không ngờ, chỉ uống vài thang thuốc, Việt Anh đã dần lại sức, tăng cân. Các triệu chứng đau nhức, chảy máu chân răng, sốt cao, chóng mặt đều biến đâu hết. Giờ đây, sức khỏe của Việt Anh bình thường như bạn bè cùng lứa. Hiện tại Việt Anh tốt nghiệp Đại học Bách khoa. 

Đối với gia đình anh Hùng, căn bệnh ung thư máu không phải là đã chấm hết hy vọng như mấy năm trước nữa, mặc dù con đường "chiến đấu" với nó còn rất lâu dài. Anh Hùng giở cho tôi xem những bản xét nghiệm máu gần đây nhất của Việt Anh. Lượng hồng cầu trong 1ml máu khi thì 5,2 triệu, khi thì 5,3 triệu, có lúc lên đến 5,7 triệu, trong khi đó, người bình thường lượng hồng cầu cũng chỉ ở mức 5 triệu.     

Những người bệnh đã điều trị tại nhà lương y Nam Hải cũng cho biết những tin tức khả quan:

Anh Dương Văn Chính, 32 tuổi, ở xã Tân Cương (Thái Nguyên) kể: Sau khi khám bệnh tại Bệnh viện K, được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp, gia đình đã vô cùng tuyệt vọng. Sau 7 lần tiêm vinvíttin (mỗi mũi giá 1,7 triệu đồng) và 7 lần truyền máu, bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Nghe có người nói về lương y Nam Hải, anh đã vội vã tìm đến. Bệnh tình của anh lúc đó rất nặng, thiếu máu, hồng cầu chỉ còn 1,08 triệu, da xanh xám, môi thâm, mắt vàng, sốt cao liên tục... Sau hơn 2 tháng chữa trị, các triệu chứng bệnh giảm 70 - 80%, tăng 4 cân, ăn ngon, ngủ tốt. Xét nghiệm lại tại Bệnh viện E cho biết hồng cầu trong máu đã tăng lên 2,5 triệu.

Cháu Diệp Thị Yến, số nhà 59, đường Hùng Vương (Móng Cái, Quảng Ninh) cũng được “thần y” Nam Hải đưa từ cõi chết trở về. Cháu mắc phải căn bệnh máu trắng cấp L1. Gia đình đã chữa trị ở khắp các bệnh viện, nhà cửa, tài sản cũng đã bán sạch bách mà bệnh tình vẫn ngày một nặng thêm. Gia đình thất vọng phải xin cho cháu về vì không còn khả năng theo nổi chi phí thuốc men. Lúc cháu nguy kịch thì nghe phong thanh về khả năng chữa bệnh của thầy Nam Hải, gia đình quyết định đưa cháu đến gặp thầy. Từ ngày chữa trị bằng thuốc của thầy cháu đã khỏe lên nhiều, sinh hoạt bình thường, và không phải truyền máu.

Còn rất nhiều trường hợp ung thư máu đã cận kề cái chết như trường hợp cháu Lê Văn Bình, 9 tuổi; cháu Nguyễn Anh Khuê, 14 tuổi, quê ở Thanh Hóa; anh Nguyễn Công Mại, 32 tuổi, công tác tại Công ty Truyền tải điện 2 (Đà Nẵng); ông Lưu Gia Thái (Thủy Nguyên, Hải Phòng)...  đều đã được cứu sống nhờ bài thuốc của lương y Nam Hải.

Chưa thể khẳng định những bệnh nhân máu trắng sẽ khỏi vĩnh viễn, song những người tôi gặp đã và đang có những ngày sống đầy lạc quan, tin tưởng, như vừa từ cõi chết trở về.

Thế mới biết Y học cổ truyền Việt Nam đã làm nên nhiều điều kỳ diệu mà Tây Y cũng phải bó tay. Trách nhiệm của mỗi người Việt Nam chúng ta là cần phải gìn giữ, bảo tồn và phát triển nền Y học cổ truyền Việt Nam cho mai sau.

Nguồn Báo Công An nhân dân
Phạm Ngọc Dương 


Ai cần tìm hiểu thêm thông tin về Lương Y Nam Hải có thể gửi e-mail tới : yhoccotruyenvietnam.infor@gmail.com hoặc gọi điện theo số: 0996 18 5858

"Thần Y" chữa Ung thư máu - Lương Y Nam Hải là ai? (Phần 1)



Lương Y Nam Hải
Ông tìm ra hy vọng sống cho những người mắc bệnh ung thư máu từ việc lăn lộn nghiên cứu giữa những cánh rừng bị rải chất độc hóa học nơi chiến trường. Ông được nhiều người tôn là "Thần y" - đó là lương y Nam Hải, ở thôn Phúc Đức (xã Sài Sơn, Quốc Oai, Hà Tây - này là Hà Nội).  
L­ương y Nam Hải tên thật là Trần Quang Hải, sinh năm 1938. Ông là một người gần gũi, giản dị và có tấm lòng đầy nhân hậu. Ông được đào tạo nghề y và phục vụ trong quân đội nhiều năm, từng là lính của các S­ư đoàn 351, 361, 367 và đóng quân ở nhiều nơi trên khắp các mặt trận trong kháng chiến chống Mỹ. 



Thực ra, ông Hải đ­ược kế thừa nghề Y học cổ truyền Việt Nam của dòng họ từ hàng trăm năm để lại với nhiều bộ sách quý và những bài thuốc gia truyền. Tuy nhiên, từ những năm tháng ngang dọc trên chiến trư­ờng Nam Trung bộ và Tây Nguyên đã giúp ông có đư­ợc rất nhiều bài học quý và học hỏi đư­ợc những phương thuốc chữa bệnh độc đáo tử các thầy thuốc giỏi, từ nhân dân và từ thực tế khắc nghiệt của chiến tranh. 



Cuối năm 1966, khi ở chiến trường Campuchia, ông được một thầy thuốc chuyên gia về thuốc Nam ngư­ời Trung Quốc Triệu Đại Thành truyền dạy các phương pháp "khám bệnh" qua ngón tay cùng nhiều bài thuốc chữa bệnh có giá trị. Thế nên bây giờ, khi "khám bệnh", chỉ cần nhìn các ngón tay của bệnh nhân là ông có thể đọc đúng bệnh của họ. Đây đư­ợc xem là một phư­ơng pháp "khám bệnh độc đáo" mà rất chuẩn xác của ông. Tài năng của ông làm ai cũng phục bởi phần lớn những người đến khám đều đã qua siêu âm, chiếu chụp... và đã có kết quả chẩn đoán của tây y, vậy mà chỉ bằng cách "xem ngón tay" ông cũng đọc vanh cách các bệnh lý của họ.

Ông Hải nhớ như­ in dịp tết Mậu Thân 1968, trong một lần đi công tác ở nội thành Huế, đơn vị của ông bị giặc phục kích, ông may mắn lánh vào chùa Thiên Mụ và đ­ược Thư­ợng toạ Thích Đôn Hậu cứu sống. Là một ngư­ời rất giỏi về thuốc Nam, vị sư­ này đã dạy cho ông một số bài thuốc qúy cùng lời nhắn nhủ với ông Hải lúc chia tay: "Trời là cha, Đất là mẹ. Cha mẹ sinh ra ta ắt phải sinh ra bệnh tật và cũng sẽ sinh ra cây thuốc để chữa bệnh. Chẳng có bệnh nào của con ng­ười là vô phư­ơng cứu chữa, chỉ do con ngư­ời học chưa thấu mà thôi...". Lời dặn dò của vị Thiền sư­ như­ một động lực khiến ông Hải quyết tâm phải học hỏi và kiếm tìm ra những vị thuốc để chữa bệnh hiểm nghèo cho con ngư­ời.


Cũng như­ bao đồng đội của mình, ông Hải đã chứng kiến sự tàn phá thảm khốc của bom đạn, sự huỷ diệt ghê tởm của chất độc hoá học da cam. Những ngày ấy, trong khi nhiều ngư­ời lánh xa những nơi mà bọn Mỹ rải độc thì ông lại lao vào những "vùng chết" để nghiên cứu cây cỏ với mong muốn tìm ra những loài thuốc chữa bệnh. 

Với cách suy luận đơn giản là cây cỏ nào có thể sống sót trong khu rừng đó thì có thể dùng nó để chữa bệnh. Khi vào từng tìm kiếm, ông nhận thấy phần lớn cây, cỏ đều chết, nhưng có một số loài vẫn còn sống sót, thậm chí còn xanh tốt và các loại côn trùng ăn chúng vẫn không chết. và Ông Hải tin chắc rằng, những loại cây cỏ đó có chất kháng độc và giải độc, có thể chữa đ­ược bệnh. "Đánh cư­ợc" cả tính mạng mình, ông hái những cây còn sống để ăn và đun lấy nư­ớc uống. Qua nhiều lần thử nghiệm, thấy da dẻ hồng hào, sức khỏe tốt hơn, ông phổ biến với anh em bộ đội hái những lá cây ấy hãm n­ước dùng uống để giải độc và kháng bệnh. Bên cạnh đó, những loại cây có khả năng sớm hồi sinh trong vùng nhiễm chất độc hoá học cũng được ông nghiên cứu để chế thuốc tăng hồng cầu trong máu.

Phục viên, thầy Hải đã bỏ ra ròng rã 15 năm trời lặn lội trèo đèo, vư­ợt suối khắp các vùng sâu, vùng xa ở các tỉnh miền núi phía Bắc để đi tìm và học hỏi kinh nghiệm chữa bệnh cùng những bài thuốc quý của bà con đồng bào các dân tộc. Khi đã có được những kinh nghiệm qúy báu cùng những bài thuốc chữa bệnh độc đáo và hữu hiệu, ông Hải trở về quê hương mở phòng khám chữa bệnh. 

Bệnh nhân tới khám chữa bệnh rất đông
Ban đầu, ông chỉ khám cho những đồng đội cũ của mình, sau đó ông bắt đầu khám và chữa bệnh cho dân nghèo quanh vùng. Tiếng lành đồn xa, người bệnh ngày càng có niềm tin và tìm đến với ông ngày một đông hơn. Họ từ khắp mọi miền trên tổ quốc, cả những bệnh ở nước ngoài như­ Trung Quốc, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản... cũng tìm đến khám, chữa bệnh với thầy Hải.

Tất cả các loại bệnh đều được bốc thuốc với giá chung hiện nay là 50.000 đồng/thang cho dù là bệnh nặng hay thuốc quý đến mấy giá cũng chỉ vậy. Lương y Nam Hải nói rằng ông bán thuốc như thế để người giàu bù cho người nghèo, người bệnh nhẹ bù cho người bệnh nặng. Điều đặc biệt là thuốc không cần sắc, chỉ hãm vào phích với nước sôi như hãm trà. Mỗi thang uống trong 2 ngày, sau đó ông sẽ khám lại và điều chỉnh thuốc để điều trị tiếp.

Điều khiến dư luận chú ý và quan tâm nhất là khả năng điều trị bệnh ung thư máu của ông, căn bệnh mà nền y học thế giới còn phải bó tay hoặc nếu có chữa cũng vô cùng tốn kém. Hiện tại, một ca điều trị hóa chất hết 30-50 triệu đồng, một ca ghép tủy vài chục ngàn USD, điều trị tấn công gần hai tháng hết vài trăm triệu tiền thuốc và truyền máu, song cuối cùng bệnh nhân vẫn không qua khỏi. Đối với người nghèo mắc bệnh này coi như đã nhận "án tử hình" vì không thể có điều kiện để chữa trị.
 
"Hiện tượng" Lương y Nam Hải có thể kéo dài sự sống cho bệnh nhân ung thư không chỉ làm kinh động thôn Phúc Đức nhỏ bé quê ông mà rất nhiều giáo sư, bác sĩ đã tới đây  để tận mục sở thị và đem những thang thuốc của ông về nghiên cứu, mong tìm ra sự thực về hiệu quả của nó. 
Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng (UIA) đã cấp 150 triệu đồng cho đề tài “Nghiên cứu khả năng chữa bệnh bạch cầu cấp bằng thuốc nam của lương y Nam Hải”. Đối tượng nghiên cứu là các bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối, do các bệnh viện ở tuyến trên trả về vì việc điều trị không còn hiệu quả. Tham gia đề tài gồm GS Đặng Đức Quý (Giám định viên quốc gia về huyết học), GS-TS Ngô Quang Lực (Trưởng khoa Trữ máu Bệnh viện Việt - Đức), GS-TS Dược học Đỗ Tất Lợi, cùng nhiều nhà khoa học đầu ngành y, dược, có uy tín. 
Lương y Nam Hải đã dùng 10 bài thuốc để điều trị, trong đó có 1 bài đặc biệt, gọi là “Bài thuốc tinh thần”, có mục đích làm cho người bệnh tin tưởng, lạc quan, xóa bỏ ý nghĩ máu trắng là căn bệnh vô phương cứu chữa. Hàng tháng, bệnh nhân sẽ được xét nghiệm để so sánh với kết quả ban đầu, sau 3 tháng lại sơ bộ đánh giá. Thời gian điều trị cần có 7 tháng tấn công và 3 năm điều trị duy trì. Sau 3 năm, nếu đạt được các yêu cầu: Thể trạng khỏe, đi lại bình thường, ăn ngon miệng, ngủ tốt, hết sốt, hết viêm loét họng, hết đau đầu, hết đau xương, không phải truyền máu... và không tái phát sẽ được coi là ổn định. 

Sau nhiều năm theo dõi, trong số 26 bệnh nhân máu trắng qua điều trị bằng thuốc Y học cổ truyền Việt Nam của lương y Nam Hải cho thấy: 16 bệnh nhân chuyển biến tốt, 4 người giảm bệnh, 2 người thuốc đáp ứng  kém, chuyển biến chậm và 4 người thuốc không đáp ứng.

Trao đổi với ông Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng, người đã bỏ hàng chục năm theo dõi, nghiên cứu bài thuốc này cho biết: Bài thuốc của ông Nam Hải có tác dụng tăng cường lượng hồng cầu trong máu, do vậy, nếu người bệnh máu trắng liên tục uống thuốc, cơ thể lại hợp thuốc tốt thì sức khỏe sẽ tiến triển gần như người bình thường”.

Như vậy với cách điều trị của Lương Y Nam Hải, người nghèo khi mắc bệnh nam y cũng có cơ may được kéo dài sự sốngTừ trước tới nay, chúng ta đã nghe quá nhiều những chuyện huyễn hoặc về khả năng chữa bệnh của một số thầy lang. Để tránh những hậu quả không đáng có, cũng như tạo điều kiện cho những thầy thuốc Lương y phát triển các phương pháp chữa bệnh hoặc các bài thuốc quý của Y học cổ truyền Việt Nam để trị bệnh cứu người, rất mong các cơ quan chức năng cùng với lương y Nam Hải nghiên cứu, tổng kết sau nhiều năm áp dụng về các bài thuốc quý của ông đối với căn bệnh nay y này.

(Còn tiếp)

Nguồn Báo Công An Nhân Dân
Phạm Ngọc Dương

LÊ VĂN SỬU - LƯƠNG Y "HIỆN ĐẠI HÓA ĐÔNG Y" - tiếp theo


TỪ ĐỊNH TÍNH SANG ĐỊNH LƯỢNG
Máy đo nhiệt độ kinh lạc

Theo đánh giá của giới Đông y, phương pháp này thực sự tạo ra một bước ngoặt trong y học cổ truyền Việt Nam, chuyển phương pháp định tính của Đông y sang định lượng. Nếu như trước kia, việc khám bệnh chỉ dựa vào cảm nhận nóng, lạnh của người bệnh thì nay được cụ thể hóa qua bằng các con số đo được. Từ các con số cụ thể, thầy thuốc lập ra được công thức tính (còn gọi là mô hình bệnh) để chẩn bệnh.

Dựa trên cơ sở phương pháp của lương y Lê Văn Sửu, đầu năm 2003, các lương y bệnh viện Hòe Nhai (nay là bệnh viện Y Học Cổ Truyền Hà Nội) cùng nhóm nghiên cứu đã chế tạo hệ thống máy đo nhiệt độ kinh lạc (xem hình ảnh). Thiết bị nhiệt kế điện tử được kết nối với máy tính có cài đặt sẵn phần mềm ghi lại kết quả đo, tự động tính toán theo công thức để đưa ra bảng tổng kết số liệu, thậm chí đưa ra kết luận về một số loại bệnh phổ biến.

Giao diện phần mềm "Đo nhiệt độ kinh lạc"

 

Lương y Lê Văn Sửu tâm sự: "Từ năm 1986 sau khi kết thúc đợt tham gia đề tài nghiên cứu của Học viện Quân y, nhiều người đề nghị tôi mở lớp dạy về Đông y châm cứu trong đó có giảng về phương pháp đo nhiệt độ kinh lạc để chẩn đoán bệnh. Chúng tôi dùng máy đo nhiệt độ đơn chiếc ghi lại nhiệt độ tỉnh huyệt hai bên 12 đương kinh và chỉ tính nhẩm để tìm ra những thông số. Tuy nhiên, tôi và các học trò vẫn thấy trăn trở vì đo thủ công rất lâu, và vẫn có thể dẫn đến sai số. Cho đến khi môn sinh của tôi là anh Đinh Lai Thịnh đã cùng với các kỹ sư của Viện CNTT, Bộ Quốc Phòng nghiên cứu hoàn chỉnh phần mềm, trong đó lưu trữ cơ sở dữ liệu của các bệnh danh theo lý luận Đông y và 15 bệnh danh theo Tây y, giúp tiết kiệm thời gian. Ngoài ra, phần mềm có khả năng lưu trữ cơ sở dữ liệu tiền sử bệnh của bệnh nhân, thuận tiện hơn cho việc chẩn trị bệnh".

Hiện nay, phần mềm "Đo nhiệt độ kinh lạc chẩn bệnh" được triển khai bằng hai cách: dùng máy đo đơn chiếc, đo tỉnh huyệt, ghi số rồi nạp vào máy tính toán và in ra kết quả chẩn bệnh hoặc dùng máy đo kết nối với máy tính truyền thẳng kết quả đo vào máy để nó tự tính toán và in ra kết quả chẩn bệnh. Mặc dù vậy, cần nhấn mạnh rằng máy không thay được thầy thuốc mà chỉ hỗ trợ thầy thuốc cũng như tăng hiệu quả của phương pháp.

TRIỂN VỌNG PHỤC VỤ CỘNG ĐỒNG

Hiện nay, ở các tuyến y tế cơ sở, trang thiết bị chẩn đoán và điều trị của Tây y chưa đáp ứng nhu cầu của nhân dân nên thường gây quá tải cho các bệnh viện ở tuyến trên. Theo bà Đỗ Thị Tỵ, giám đốc Trung tâm Y Tế thị xã Hà Đông, Hà Tây, hiện nay mỗi xã có một trạm y tế với khoảng 5 - 6 nhân viên, chăm sóc sức khỏi cho khoảng 5000 - 10.000 người. Một lực lượng mỏng như vậy, lại thiếu thốn về cơ sở vật chất, thuốc, trình độ… sẽ không thể đảm đương tốt công việc. Phần mềm đo nhiệt độ kinh lạc có thể giải quyết bớt tình trạng đó.

Với phần mềm này, việc đào tạo bác sỹ Đông y sẽ được rút ngắn rất nhiều. Nhân viên y tế đã có kiến thức Đông y có thể chỉ cần đào tạo 3 tháng là đã có thể khám bệnh được. Sở Y Tế Hà Tây đã xét duyệt đề tài "ứng dụng phương pháp đo nhiệt độ kinh lạc trong chẩn đoán một số bệnh nội khoa" do Trung Tâm Y Tế thị xã Hà Đông thực hiện. Hiện nay, anh Thịnh vẫn đang tiếp tục cải tiến, tích hợp phần mềm vào máy đơn chiếc để có thể lưu trực tiếp thông tin đo được, mang theo người đi khám bệnh ở mọi nơi mà không cần kết nối với máy tính.


LB.VN sưu tầm
Thông tin được trích từ báo: Thế Giới Vi Tính tháng 08-2005 số 58